Kết quả tìm kiếm cho "ghê rợn"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 558
Những phần quà thiết thực, những trò chơi rộn tiếng cười và những cái ôm lưu luyến trước giờ chia tay đã làm nên chuyến thiện nguyện đáng nhớ của Câu lạc bộ The Rainbow Journey (Hành trình cầu vồng), Trường THPT chuyên Huỳnh Mẫn Đạt (phường Rạch Giá, tỉnh An Giang) tại Nhà trẻ mồ côi Hoa Mai. Với các bạn trẻ, giá trị lớn nhất của chuyến đi không nằm ở những món quà được trao, mà ở sự sẻ chia và yêu thương được lan tỏa.
Giữa những quán cà phê hiện đại xuất hiện ngày càng nhiều, quán cà phê vợt Hai Ngầu của bà Hồ Thị Hạnh (73 tuổi) ở phường Long Xuyên vẫn giữ cách pha thủ công truyền thống, níu chân nhiều thế hệ khách hàng bằng hương vị đặc trưng.
Khoảng sân đất ngày nào giờ đã trở thành một khu vui chơi khang trang. Những đứa trẻ từng lớn lên ở đó đã trưởng thành, còn tiếng cười tuổi thơ tiếp tục vang lên theo một cách khác.
Tháng 7 về, nhiều hoạt động tri ân thiết thực được tổ chức dành cho người có công với cách mạng ở vùng U Minh Thượng. Từ những bữa cơm sum vầy bên Bà mẹ Việt Nam anh hùng đến căn nhà tình nghĩa, đạo lý uống nước nhớ nguồn tiếp tục được vun đắp bằng những việc làm thiết thực, nghĩa tình.
Có những món quà của tuổi thơ, lớn lên rồi chẳng thể mua lại bằng tiền. Với tôi, đó là vài quả trứng cúm núm cha nhặt được giữa cánh đồng sau một ngày mưu sinh.
Suốt 15 năm, quán bún sả giản dị dưới chân núi Ba Thê của chị Mai Thị Dung, ngụ ấp Tân Hiệp A, xã Óc Eo (An Giang) vẫn lặng lẽ tỏa hương thơm nồng, trở thành điểm hẹn ẩm thực quen thuộc của người dân xứ núi.
Không còn sự ồn ào, náo nhiệt của phiên chợ sáng, chợ cuối chiều chậm rãi hơn, lặng lẽ hơn, nhưng lại chất chứa biết bao nỗi niềm của những người mưu sinh và những mái nhà đang chờ bữa cơm sum họp.
Với đồng bào Chăm ở An Giang, phong tục cưới hỏi có nhiều nét độc đáo, trang trọng và giàu bản sắc. Lễ cưới không chỉ là ngày vui của cô dâu, chú rể và hai bên gia đình mà còn là dịp để cộng đồng cùng chứng kiến, chúc phúc, sẻ chia niềm vui trong tinh thần gắn kết, nghĩa tình.
Khi trời còn chưa sáng, những phiên chợ ở Vĩnh Xương, Mỹ Đức và Hà Tiên đã rộn ràng người mua, kẻ bán, phản chiếu nhịp sống bình dị và sức sống của vùng biên An Giang.
Mới đây, tôi có dịp đi từ TP. Hồ Chí Minh về xã Vĩnh Thuận, mất khoảng 8 tiếng cho quãng đường gần 300km. Suốt tuyến đường, xe bon bon qua những cây cầu sừng sững vắt ngang sông Tiền, sông Hậu, sông Cái Bé, sông Cái Lớn... Nhìn ghe tàu xuôi ngược, sà lan chậm trôi, tôi chợt bâng khuâng nhớ về những chuyến phà xưa.
Có những hương vị chỉ tìm thấy khi mùa về. Hạt nếp vụ mùa lớn lên chậm rãi giữa ruộng đồng thuận thiên, mang theo mùi phù sa, nắng gió và sự cần mẫn của người trồng. Qua bàn tay người quê, hạt nếp hóa thành những món bánh giản dị, giữ nguyên vị ngọt lành của ký ức và của một miền quê còn sống theo nhịp đất trời.
Không chỉ là một món ăn ngon, bánh kem còn là món quà ý nghĩa trong những dịp đặc biệt. Nghệ thuật làm bánh kem là sự hòa quyện giữa mỹ thuật và ẩm thực, đòi hỏi sự khéo léo, sáng tạo và tỉ mỉ của người làm bánh.